Tôi đã từng đứng trên công trường nhìn mảng tường sơn bong tróc sau mưa bão mà chẳng cảm thấy gì, thế mà buổi tối trước ngày dán giấy tường phòng khách, tôi ngồi xem video đến 2 giờ sáng chỉ vì mải xem cách gấp mép giấy ở góc tường. Sáng ra, khi mở cuộn giấy ra, tôi mới hiểu nỗi sợ thật sự của mình không phải là kỹ thuật. Trong lúc tìm hiểu giấy dán tường phòng khách, tôi nhận ra rằng mọi người chỉ toàn nhắc đến độ ẩm, keo dán, độ phẳng của tường, nhưng chẳng ai cảnh báo tôi về điều sẽ hiện ra trước mắt tôi mỗi sáng. Bài viết này là trải nghiệm thật của một kỹ sư xây dựng 12 năm – người chưa bao giờ tự trang trí nhà – để bạn hiểu sự lo lắng khi chọn giấy dán tường không xuất phát từ chỗ bong mép.
Tôi tưởng mình lo về độ bám dính nhưng thật ra tôi lo về việc phải sống với quyết định của mình suốt mười năm
Hôm đó, tôi ngồi giữa hàng trăm quyển catalog ở showroom giấy dán tường mà đầu tôi như muốn nổ tung. Vốn là kỹ sư, tôi quen với việc tính toán độ bám dính, hệ số giãn nở, độ ẩm cho phép, vậy mà khi phải chọn giữa hai mẫu giấy – một màu xám ghi tối giản và một tông xanh rêu in họa tiết cổ điển – tôi chôn chân tại chỗ suốt 45 phút. Buồn cười ở chỗ, tôi không hề nghĩ đến chuyện nó có bong không, mà tôi sợ việc mình sẽ phải nhìn bức tường ấy suốt mười năm trong một thập kỷ và tự trách vì sao ngày đó không chọn mẫu còn lại. Nỗi sợ kỹ thuật thì có cách giải quyết, nhưng nỗi sợ tinh thần thì chẳng có công thức nào giúp đỡ. Tôi nhận ra rằng thứ mình sợ là cảm giác hối tiếc, sợ cái ngày mình nhận ra đã chọn sai lầm nhưng đã quá muộn để sửa. Nói thẳng ra, chọn giấy dán tường phòng khách giống như chọn bạn đời, mình có thể kiểm tra chất liệu, nhưng làm sao lường trước được sự chán ngán sau năm năm. Kết cục là, tôi quyết định chọn tông xanh rêu chẳng phải vì nó đang mốt, mà vì tôi thấy nó giống chiếc áo khoác cũ của bố – món đồ tôi chưa bao giờ cảm thấy ngán dù đã hai mươi năm.
Bài học từ một vết ố vàng trên tường mà không ai dạy tôi trong sách hướng dẫn
Một tuần sau, tôi bắt tay vào khâu xử lý tường đúng chuẩn một kỹ sư. Tôi kiểm tra độ ẩm bằng máy đo, độ phẳng bằng thước 2 mét, mọi thông số đều đạt. Rồi tôi thấy, một vết ố vàng loang ra ở ngay sát trần nhà. Tôi nhớ ra trần nhà từng bị rò rỉ vào mùa mưa năm ngoái, tôi đã vá lại nhưng không xử lý triệt để. Là một kỹ sư, tôi biết rõ quy trình chống thấm, vậy mà tôi vẫn chủ quan vì cho rằng vết thấm nhỏ đến mức không đáng ngại. Tôi dán giấy lên, đẹp đến mức tự mãn. Ba tháng sau, vết ố bắt đầu thấm qua, tạo thành màu nâu xấu xí trước mắt khách. Tôi phải bóc toàn bộ mảng tường đó, chống thấm lại từ đầu cho trần và tường, rồi dán mới hoàn toàn. Chi phí: thêm 2,5 triệu tiền giấy, 1,2 triệu trả thợ thi công và mất trọn hơn một tuần chờ giấy khô. Cái giá đắt đỏ nhất là bài học về sự tự tin thái quá. Hiểu biết kỹ thuật đôi khi làm mình lười xác minh những thứ cơ bản nhất. Giờ đây, trong đầu tôi luôn có một câu: phải tìm nguồn ẩm, đừng vội nghĩ đến chuyện keo dán hay độ bám. Hãy nhìn kỹ trần nhà, chân tường trước khi dán bất kỳ mét giấy nào – điều đó chẳng quyển sách hướng dẫn nào nói cho bạn đâu.
Cảm giác khi dán xong một mảng tường và nhận ra mình không thể lùi lại được nữa
Buổi sáng hôm đó, tôi dán xong mảng tường đầu tiên ngay cạnh cửa sổ phòng khách, lùi lại ba bước để ngắm thành quả. Cảm giác đầu tiên chẳng phải là niềm vui, mà là một cú sốc. Màu xanh rêu trên tường trông đậm hơn hẳn so với mảnh mẫu trong catalog, hoa văn cổ điển hóa ra rối và nặng nề khi bị ánh đèn vàng chiếu vào. Tôi đứng chôn chân, tim đập thình thịch, chỉ muốn bóc phăng cả mảng tường vừa dán. Thế rồi một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu: sự khác biệt giữa nhìn mẫu giấy trong catalog và nhìn nó trên tường chẳng nằm ở sắc độ hay họa tiết, mà nằm ở bối cảnh. Mảnh mẫu trong catalog là một vật rời, thế nhưng bức tường của tôi đang chịu ánh nắng chiều hắt qua rèm, cạnh bộ sofa màu nâu đất, dưới bóng đèn vàng 2700K tôi lắp từ ba năm trước. Tôi nhớ ra một mẹo mà mấy bác thợ dán giấy lâu năm vẫn hay chỉ: hãy dán thử một mảng nhỏ ở góc khuất, rồi ngắm nó ở nhiều thời điểm trong ngày – buổi sáng, giữa trưa, và lúc đèn bật. Tôi đã bỏ qua bước đó vì nghĩ mình xem quá nhiều mẫu rồi. Nhưng may thay, sau cơn hoảng loạn lúc ban đầu, tôi quyết định dán nốt mảng còn lại trước khi phán xét. Rốt cuộc, khi đã dán 3/4 bức tường, toàn bộ không gian bắt đầu hòa vào nhau, màu xanh rêu không còn đáng sợ, nó trở thành phông nền hoàn hảo cho bộ sofa, cho cây đèn đứng, và cho cả khung ảnh gia đình treo bên trên.
Điều tôi sợ nhất hóa ra lại là khoảnh khắc đẹp nhất khi khách đến chơi nhà
Hai tháng sau, tôi tổ chức một bữa tiệc nhỏ mừng nhà mới. Bạn bè đến khá đông, ai cũng đi qua bức tường xanh rêu và gật gù khen. Tôi đang thấy vui vui, thì một người bạn thân bỗng hỏi một câu: “Tông này đẹp thật nhưng có vẻ tối quá, sao cậu không chọn màu sáng hơn?”. Câu hỏi vô tình đó làm tôi chết lặng vài giây. Ngay lúc đó tôi chợt hiểu rằng trong suốt mấy tháng vừa qua, nỗi sợ lớn nhất của tôi không còn là bong góc, phai màu hay thấm dột, mà là nỗi sợ bị người khác đánh giá, sợ gu thẩm mỹ của mình bị người đời phán xét là tối tăm, rối mắt. Hai tháng ròng tôi cứ canh cánh nỗi sợ về ánh mắt của bất kỳ ai nhìn vào mảng tường ấy mà quên mất một điều: đây là nhà của tôi, chứ đâu phải phòng trưng bày để cả thế giới chấm điểm. Người bạn đó chê màu tối, nhưng ba đứa khác lại khen nó ấm cúng. Cùng một bức tường, mỗi người một cách cảm, một cách nhìn, chẳng có cây thước nào đo được. Buổi tối hôm đó, khi khách đã về hết, tôi ngồi một mình trên ghế sofa, ngắm bức tường xanh rêu dưới ánh đèn vàng mà thấy nó đẹp theo một cách rất riêng, rất tĩnh tại. Tôi chợt mỉm cười nghĩ: nếu có ai hỏi tôi rằng có nên dán giấy tường phòng khách không, tôi sẽ không nói về kỹ thuật, mà tôi sẽ bảo họ rằng, hãy chọn mẫu giấy vì bạn thích nó, không phải vì sợ bị chê, và hãy dành thời gian nhìn nó dưới mọi ánh sáng trước khi quyết định gắn bó với nó trên tường nhà. Nói cho cùng, giấy dán tường có bong hay không chỉ là vấn đề thời gian và kỹ thuật, còn việc bạn có sống hạnh phúc với nó mới thật sự là điều đáng sợ