Tôi từng tư vấn nội thất cho hơn 200 căn hộ ở Hà Nội, từ mấy phòng trọ 20 mét vuông cho đến biệt thự 300 mét vuông. Vậy mà tối hôm dán xong phòng khách nhà mình, tôi bật đèn lên nhìn mà giật mình vì căn phòng 24 mét vuông của tôi bỗng nhiên trông rộng như 30 mét vuông. Nguyên nhân chẳng phải do tôi chọn màu sáng, mà là một quyết định tưởng như ngược đời mà 90% khách hàng của tôi chưa từng nghĩ tới khi chọn giấy dán tường. Bài viết này tôi muốn kể một cách chân thật, vì chính tôi đã hiểu lầm rất nhiều điều trong nghề của mình. giấy dán tường nhật bản Ở thời điểm tôi bắt đầu, tôi suýt áp dụng công thức quen thuộc, nhưng một ý nghĩ khác xuất hiện.
Tôi đã vứt bỏ quy tắc phòng nhỏ phải dán màu sáng mà hầu hết mọi người đang làm
Có thời gian dài, quy tắc vỡ lòng tôi tiếp thu là diện tích bé phải dùng tông pastel. Ấy vậy mà, khi tự tay dán giấy cho căn nhà của tôi, tôi lại chọn màu xám than đậm. Trông như phản khoa học, nhưng tôi đã làm một thí nghiệm nho nhỏ. Tôi dán thử hai mảnh tường: một mảng trắng kem và một bên màu graphite, đặt cạnh nhau trong cùng phòng trong bốn ngày liền. Kết quả khiến tôi giật mình: gam màu tối đẩy lùi ranh giới tường, trong khi màu sáng khiến mắt tập trung vào bề mặt tường. Tôi giải thích cho các bạn nghe: khi chiếu sáng bằng dải đèn âm trần, tông tối khiến ánh đèn hắt ra làm mờ ranh giới ở ranh giới góc cạnh, điều này khiến mắt bị đánh lừa so với diện tích thực. Không phải căn phòng nào cũng hợp tông tối, nhưng với phòng khách nhỏ mà muốn tạo chiều sâu, hãy cân nhắc màu tối hơn — tôi cá là bạn sẽ đổi suy nghĩ như chính tôi đã bất ngờ.
Họa tiết to hay nhỏ không quan trọng bằng chỗ nối giấy ở góc tường
Mùa thu năm trước, có một khách hàng tên Hùng nhờ tôi tư vấn vụ dán giấy họa tiết lớn cho phòng khách. Chất liệu và hoa văn nhìn sang lắm, vậy mà ngay khi tôi đặt chân vào phòng đã thấy không gian bị gãy. Chủ nhà cứ tưởng do giấy in lỗi, nhưng sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, tôi biết: góc tường của căn nhà cũ lệch nhau do nhà đã xây lâu năm. Đội thợ không xử lý góc tường, nên chỗ nối giấy nhìn thấy rõ mồn một. Tôi áp dụng kinh nghiệm đó vào nhà mình, tôi không chọn giấy họa tiết to. Kỹ thuật này tôi muốn chia sẻ: tôi để giấy thừa ra 3cm ở góc, bôi keo dán giấy vào phần mép và dùng bay miết cho giấy vào góc. Kết quả là, góc tường trông liền mạch, và quan trọng hơn cả, hoa văn nhỏ li ti che được mọi khuyết điểm. Tôi muốn nói thẳng, với căn nhà đã qua nhiều năm sử dụng, hãy ưu tiên hoa văn nhỏ, dù nó có đẹp cỡ nào trên cuộn, vì lên tường là mọi góc lệch lộ diện.
Đừng dán kín bốn bức tường, chừa một khoảng trống là phòng khách sang ngay
Điều tôi tự hào nhất khi làm phòng khách là tôi không dán giấy cho bức tường đặt tivi. Người nhà tôi cứ tưởng tôi tiếc giấy, nhưng tôi đã giải thích về sự tương phản của mắt người nhìn. Nếu bốn bức tường đều phủ giấy, mắt không có điểm dừng – giống như đọc một trang sách không có chấm câu. Ngược lại, với bức tường tivi bỏ trống, sơn một màu hòa hợp với giấy dán (màu xám than trong mẫu giấy của tôi), khoảng trống tạo cảm giác thoáng hẳn. Tôi có hai căn hộ làm thí nghiệm: một căn dán kín bốn tường, một căn chừa bức tường chính. Khi khách đến xem, họ chê căn kín tường bí dù giấy rất đắt, trong khi căn chừa tường được khen ngợi hết lời. Từ đó tôi rút ra bài học: dán giấy là để tạo điểm nhấn, không phải để phủ kín, mà nằm ở cách bạn chừa ra khoảng trống. Nếu bạn đang phân vân, đừng bao giờ dán kín cả bốn mặt – bạn sẽ thấy không gian thở được ngay lập tức.
Lỗi người ta hay mắc nhất là chọn giấy theo mẫu trên cuộn chứ không theo mảng tường thật
Lúc tôi quyết định mua cuộn giấy xám than – vì ngắm cuộn giấy tròn trong cửa hàng, tôi thấy nó đẹp. Rồi tôi chợt nhớ lời một người thợ già: cuộn giấy bé xíu không nói lên điều gì. Vì vậy tôi tự tay test mẫu: tôi cắt một mảng giấy rộng 1m2 và dán tạm lên bức tường định dán, giữ nguyên suốt ba ngày. Tôi ngắm nó dưới mọi loại ánh sáng: lúc nắng gắt chiếu xiên, lúc trời chiều tà ánh sáng đỏ quạch. Sau ba ngày, tôi nhận ra: thứ giấy đẹp trong cửa hàng – nhìn trên diện tích rộng, nó bắt đầu gây chán – khi ánh đèn chiếu vào, tôi thấy ngán ngẩm. Nếu không test, tôi đã dán một thứ mình không thích. Đừng bao giờ quyết định chỉ bằng cách nhìn cuộn giấy. Theo tôi, mẫu thử phải lớn hơn 1m2, và phải xem vào ba khung giờ: buổi sáng dưới ánh nắng tự nhiên, tầm trưa ánh sáng gắt, và buổi tối với đèn trong phòng. Tôi đã sai rất nhiều lần vì không làm vậy, hy vọng bạn rút ra được kinh nghiệm từ tôi. Giờ thì phòng khách nhà tôi ai vào cũng hỏi sao chỉ có 24 mét vuông mà cứ như 30 mét. Đó là do tôi đã làm khác đi một chút. Khi bạn đang muốn thay đổi phòng khách của mình, thử một trong ba điều trên đi, tôi tin bạn sẽ không hối tiếc vì đã thử.