Câu chuyện dán tường phòng khách của một kẻ chân ướt chân ráo

· 5 min read
Câu chuyện dán tường phòng khách của một kẻ chân ướt chân ráo

Tối thứ Bảy, tôi ngồi giữa phòng khách bừa bộn với thước dây, máy tính và một tờ giấy nháp đầy số. Chồng tôi hỏi em đang làm toán hay dán tường. Tôi nhìn lại, một mét vuông tường mình đã đo đi đo lại bảy lần mà vẫn chưa dám cắt giấy. Số tiền mua giấy là 2,4 triệu, nhưng nỗi sợ sai một ly là thứ đắt hơn nhiều. Khi tìm hiểu giấy dán tường hàn quốc, tôi cứ nghĩ dán tường chỉ là chuyện bôi keo rồi miết cho phẳng, ai ngờ đâu nó giống một bài toán hình học hơn là việc trang trí.

Đo tường theo kiểu người bán hàng hướng dẫn và cái kết méo mó

Lần đo đầu tiên của tôi trôi qua đơn giản đến mức tôi nghĩ chẳng có gì phức tạp. Tôi thực hiện đúng theo video mà shop gửi kèm: chỉ cần đo chiều cao, chiều rộng rồi nhân lên là xong. Vậy mà khi tôi bắt đầu cắt tấm giấy đầu tiên, tôi nhận ra mình đã quên mất độ cong của bức tường cũ 20 năm này. Căn hộ tôi đang ở là của một tòa nhà đã 20 năm tuổi, tường chẳng hề thẳng tắp như tôi mong đợi. Thành ra tôi cắt thiếu mất 3cm ở chỗ góc cửa sổ, chỗ mà nhìn vào không thể giấu. Tôi buộc lòng dùng một miếng giấy nối chướng mắt để bịt lại. Thứ tôi ngộ ra là tường cũ có thể xê dịch tới 1,5cm trên chiều dài 3 mét, nhưng chẳng ai nhắc mình điều đó. Giờ mà nghĩ tôi thấy mình quá ngây thơ, cứ nghĩ chỉ cần một cây thước là đủ, vậy mà thực tế cần tới một người có kinh nghiệm chỉ bảo.

Hoa văn liền mạch là cơn ác mộng khi phòng khách có góc chết

Sau mớ bòng bong đo đạc tôi tưởng mình đã khôn hơn, thế nhưng tôi lại dính vào một cạm bẫy khác tệ hơn nhiều: hoa văn liền mạch. Tôi chọn một mẫu giấy geometric gồm những đường kẻ chạy liên tục từ tấm này sang tấm khác, nhìn trên hình thì đẹp mê ly. Tôi không lường trước được rằng góc tường nhà mình chẳng vuông vắn, vì thế khi dán tới góc tôi phải vật lộn để điều chỉnh hoa văn từ bức tường này chạy sang bức tường kia. Cứ lệch 2-3mm là mắt thường nhìn ra, giống hệt như một vết sẹo giữa căn phòng sang trọng. Có lần tôi đã bóc tấm giấy ra và dán lại tới 2 lần chỗ khuất sau tivi, mồ hôi ướt cả áo mà vẫn không thể nào làm cho khớp một cách hoàn hảo. Rốt cuộc tôi phải bằng lòng một chỗ nối chồng mí 5mm, dù khi mới bắt đầu tôi đã thề chẳng bao giờ để điều đó xảy ra. Bây giờ nghĩ kỹ tôi nhận ra, chuyện dán tường phòng khách không phải chuyện đùa, đặc biệt là khi nhà cũ kỹ rồi mà bản thân lại chọn pattern khó chơi.

Dụng cụ tôi tưởng không cần thiết lại cứu cả bức tường

Chuyện dụng cụ thì tôi lại có một câu chuyện khác. Lúc đầu tôi tậu một bộ đồ nghề rẻ tiền gồm có dao, bay, thước. Tôi cứ nghĩ thế là đủ dùng, ấy vậy mà mới cắt được vài đường dao cùn đi làm rách toạc mép giấy không khác gì một người mù cắt giấy. Tôi đành chạy đi mua thêm một bàn cắt giấy rời tách rời dù tôi cứ bảo nó chỉ dành cho thợ chuyên nghiệp. Đó mới là một phần, tôi còn chi thêm một khoản cho bộ lăn ép giấy không đáng bao nhiêu thế mà nhờ nó mà tôi ép bọt khí hiệu quả hơn nhiều so với miết tay không. Tính tổng cộng số tiền tôi bỏ ra mua dụng cụ ban đầu vỏn vẹn 180k nhưng khi hoàn thành con số phát sinh lên tới 420k. Điều buồn cười là, món đồ tôi khinh nhất lại là thứ cứu cả bức tường. Tôi ngộ ra một chân lý: đã tự dán giấy tường thì chớ có tiếc vài chục ngàn mua đồ nghề, vì tiết kiệm ban đầu chỉ khiến tốn kém thêm.

Yêu cái đẹp trên PixRay khác một trời với yêu bức tường nhà mình

Khi tấm cuối cùng được dán lên, tôi lùi ra xa ngắm nghía phòng khách, tưởng như đang sống trong một tạp chí nội thất. Thế nhưng khi đèn vàng được bật lên, những khuyết điểm bắt đầu hiện ra. Vết nối 5mm kia nhìn rõ như một vết sẹo. Tôi xoay đủ mọi hướng đèn để khắc phục mấy lỗi nhỏ nhưng rồi tôi chợt hiểu một điều là: tự dán giấy tường chẳng bao giờ mang lại một bức tường như mơ, mà là để hiểu mình chấp nhận được sự không hoàn hảo nào trong ngôi nhà của mình. Tôi thay đèn trần bằng mấy ngọn đèn chiếu nhỏ để khoe ra chỗ nào dán chuẩn, và chấp nhận sống chung với khuyết điểm. Nếu bạn hỏi tôi có dán lại không thì câu trả lời là có, nhưng sẽ khác. Còn bây giờ tôi vẫn ngồi trong phòng khách, thấy mấy chỗ nối vẫn còn nguyên mà thấy yêu hơn là bực. Bạn đã bao giờ tự dán giấy tường chưa, và bạn chấp nhận được kiểu không hoàn hảo nào trong chính ngôi nhà của mình? Tôi cá là câu trả lời của bạn sẽ khiến chính bạn bất ngờ đấy.